(NCTG) “Mất cam kết ức là một trong những phương biện pháp hữu thực, giúp con người đi qua được khổ đau, đạt tới điểm lặng bình an trong trọng tâm hồn. Đồng thời cũng chứng minh một điều, khi tâm hồn ta biến chuyển chuyển, thì tướng mạo cũng rất được biến đưa theo. Chỉ khi thống trị được hầu như cảm xúc, ý nghĩ bên phía trong mình, lúc đó, con fan mới thực sự dành được hạnh phúc và niềm hạnh phúc này không khi nào mất đi được”.


Bạn đang xem: Tổng hợp truyện nguyễn quỳnh nương

*
công ty văn, công ty báo Nguyễn Quỳnh Trang

Đó là lời ra mắt của chính người sáng tác Nguyễn Quỳnh Trang mang đến tác phẩm mới nhất của mình, sẽ trình làng trong thời hạn tới. “Mất ký ức” là tè thuyết thứ bố và là cuốn sách đồ vật năm trong phòng văn trẻ này, sau “1981” (tiểu thuyết, NXB Văn học, 2007), “Nhiều biện pháp sống” (tiểu thuyết, NXB Hội công ty văn, 2008), “Cho một hành trình” (tập truyện ngắn, NXB Văn học, 2009) cùng “24 giờ” (tập truyện ngắn, Nxb Văn học, 2011). Viết văn từ năm lên 7 tuổi, tốt nghiệp cn Sư phạm (2002) và cn Văn chương (2007), Nguyễn Quỳnh Trang hiện đang thao tác tại báo “Thể thao cùng Văn hóa” (TTXVN) trên cương vị một PV, BTV và thường được biết đến trên mặt báo cùng với những bài xích phỏng vấn, chân dung các nhân vật lừng danh của làng âm nhạc sĩ, giải trí. song song với viết văn và làm cho báo, chị còn viết kịch bản phim và thường xuyên hiện diện trong những hoạt động văn nghệ tại việt nam như các buổi tọa đàm văn học, trình diễn sắp đặt thơ, làm giám khảo trong số cuộc thi viết, cũng như tham gia sáng sủa lập với điều hành một số trang web nghệ thuật và thẩm mỹ được review cao. tè thuyết “Mất cam kết ức” luân chuyển quanh 4 nhân vật đó là Jona (người nói chuyện), QT (một ca sĩ nổi danh), Kun (bạn trai thân của Jona) với Run (người bọn ông bí hiểm trong bộ đồ quần áo nâu). Một ngày kia, Kun hốt nhiên mất tích trong một tp ngập vết mờ do bụi và chết mòn, chỗ con tín đồ chỉ có thể sống trong những tòa bên được nối cùng nhau bằng hệ thống hành lang kính thuộc các cỗ máy lọc khổng lồ. Để thừa qua, Jona phải sống qua không hề ít ngày, trong rừng thuộc Run, trong tp cùng QT, hành động với đông đảo nỗi đau, giận dữ, mập hoảng, và những bấn loạn trong trái tim hồn mình. Để rồi, những nhân vật rút ra kết luận, “vào cơ hội con fan thật sự cùng đường, còn nếu như không muốn ở lại tạ thế trong đáy bùn, họ đề xuất bò, trườn, đi kiếm chỗ tựa nương, vào VÔ THỨC”, như vào trích đoạn tiếp sau đây của cuốn sách mà lại NCTG xin giới thiệu cùng các bạn đọc.

Xem thêm: Bộ Máy Chính Phủ Việt Nam - Chân Dung 28 Thành Viên Chính Phủ Sau Kiện Toàn

*
Bìa cuốn đái thuyết “Mất ký ức” (họa sĩ gầy đét thiết kế)

Tôi là ai? Tôi ghi nhớ Kun, thiệt lòng. Tôi muốn cậu ấy xuyên rừng cho đây cùng tôi. Thuộc tôi, chứ không phải đến trước, không phải đến sau. Mà cho Cùng. Tôi tất cả thể chia sẻ điều nào kia với cậu, tôi không biết miêu tả ra sao, tôi thấy mình sẽ bước vào trong 1 bước ngoặt lớn trong đời. Khi sự hiện hữu của cậu không hề nữa trong cuộc sống đời thường của tôi, thực thụ không, thì tôi lấn sân vào bước ngoặt định mệnh. Đã quá một tháng, theo chu kỳ luân hồi sinh lý của Kun, Kun không trở về. Sau tối hai đứa đi uống bia thuộc nhau bên cạnh vỉa hè, rồi tà tà tài xế đâm vào các ngõ tối bụi bẩn, Kun đã bặt tăm khỏi cuộc sống tôi. Kun vẫn còn đó sống, tôi biết như thế. Mà lại cậu làm việc đâu? Đang làm gì? Lạc trong đám rối nào? Tôi trọn vẹn không biết. Cậu vẫn sinh sống đấy, vẫn siêu thị đi lại thay đổi và làm tình. Rõ ràng là vậy. Nhưng không tồn tại tín hiệu nào của sự việc tồn tại. Sự tồn tại nhưng mà tôi vẫn được cậu truyền vạc qua nguồn năng lượng không rõ tên mà chỉ tất cả hai đứa biết lửng lơ trong ko gian. Sự trường thọ ấy vẫn thực hiện tôi yên trọng tâm chờ mang đến ngày cậu quay trở về. Giờ thì hầu như thứ vẫn câm bặt. Kun vẫn rời khỏi cuộc sống tôi trọn vẹn không báo trước. Tôi sững sờ, tôi nhức đớn, tôi cào cấu trọng điểm can vào câm lặng. Tôi vẫn đập rất khỏe khoắn đầu xuống sàn nhà, tôi vẫn treo cổ mình lên ban công, tôi đang uống nhì vỉ dung dịch ngủ, tôi đã ngâm mình trong nước nửa ngày trong nước rét mướt ở cái chảy xiết nhất của sông, bên dưới cái cầu tôi với cậu vẫn dắt tay nhau bước phía trên. Tôi làm cho thế chưa hẳn vì mong mỏi tim tôi dứt đập, mũi tôi kết thúc thở, những tế bào xong xuôi hoạt động, nhưng mà tôi mong muốn chế liều thuốc sút đau trong lòng can. Mà rất có thể vì tôi không mong muốn chết sinh hoạt thể trang bị lý, yêu cầu tôi được bị tiêu diệt ở thể tinh thần. Sau cha ngày đồ vật vã, đến ngày sản phẩm tư, lúc mở mắt tỉnh dậy thân đêm, tôi thấy trong mình ko còn cảm hứng gì. Toàn bộ cơ thể thả lỏng buông xuôi bập bồng theo dòng nước trôi của đời. Không thân thiết cái như thế nào sẽ xảy ra vào tích tắc sau, không nỗ lực bắt bất kể thứ gì. Với sự trống rỗng thuần khiết ở trọng tâm trí, tôi rời vứt thành phố, trèo lên mẫu tàu cũ kỹ, xuôi về phương Bắc. hôm nay tôi nhớ Kun, nhưng với nỗi ghi nhớ trong sự Trống rỗng thuần khiết ấy. Tôi không còn thấy khổ sở, cũng không thấy vui vẻ, nỗi bi thương thì mất dính ra từng mảng, bạn tôi dịu lâng bởi có lớp đệm vô hình ngăn tôi đến với tất cả nỗi đau. Cứ đến tôi là kẻ hèn nhát, chạy trốn khỏi nỗi đau, thì này cũng là cách tôi tự bảo đảm mình. Tôi không muốn chết ngạt bởi bao gồm tay tôi bóp cổ tôi. Nào, sao lại cứ ngu ngốc mãi cầm chứ? Thi thoảng, tôi hơi ngạc nhiên, vì chưng sao sự vắng ngắt mặt đột ngột không lý giải của Kun, lại làm cho tôi tuột dốc tinh thần đến thế? Tôi lừng chừng là tôi đã gồm tình cảm thâm thúy với cậu. Khi mặt cậu, tôi thấy, bình thường thôi, hay chính xác là bình yên, là tất nhiên phải thế, là chẳng gồm gì đề nghị giải thích. Đến lúc Kun ra đi, thì tôi loay hoay đi kiếm và đòi cho bởi được lời giải thích hợp lý. Càng đi tìm, càng đòi hỏi, tôi càng rối chân vào lớp phù du dưới mặt đáy vực, rồi tôi chìm đắm trong những số ấy với hồ hết khóc cười gào thét như kẻ mất trí. Cứ tất nhiên nhận, rồi tất nhiên rời bỏ, vật gì đến sẽ đến, đồ vật gi đi là đi, giá như hồ hết điều dễ dàng đến thế. Tuy nhiên trò đùa của kiến thức thì khôn cùng ác độc. Sự in ảnh của các kỷ niệm trong tâm trí cũng thiệt ác độc. Cảm giác mùi vị của cảm xúc con bạn đọng lại trong những nếp óc cũng thật ác độc. Khi sự việc xảy ra không tạo cho tôi có xúc cảm Đang sống, nhưng cam kết ức còn lại của vấn đề đó làm tôi lâm vào tình thế trạng thái Đang chết. vào tầm con tín đồ thật sự cùng đường, còn nếu không muốn ở lại khuất trong lòng bùn, họ bắt buộc bò, trườn, đi tìm chỗ tựa nương, trong VÔ THỨC.