“Đêm qua, hai cháu ngoại chổ chính giữa sự, buồn không thích đến ngôi trường vì chúng ta cứ vào điện thoại thông minh xem rồi xì xầm. Tôi mong hỏi đông đảo người bọn ông, có ai đã tự đúc kết những bài học cho bản thân mình để đảm bảo an toàn quyền hưởng trọn hạnh phúc của các đứa trẻ?” - một người mẹ, người bà từng trải vẫn viết vậy khi social đang rầm rộ chia sẻ, phản hồi câu chuyện tương quan đến thành viên mái ấm gia đình bà.

Bạn đang xem: Chia sẻ nghẹn lòng của những đứa trẻ bất hạnh

Trong phần đa chuyện xảy ra ở thế giới hôn nhân của người lớn, nạn nhân luôn luôn là đều đứa con.

*
Ảnh mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK

Những đứa trẻ hình thành trong một gia đình hạnh phúc vẫn thành phần đông đứa trẻ con hạnh phúc. Nỗ lực nhưng, trong cả khi hôn nhân của bố mẹ chúng đổ vỡ, nếu cha mẹ văn minh, phần đông đứa con trẻ vẫn hoàn toàn có thể hạnh phúc, vẫn rất có thể mỉm cười. Có hàng vạn đứa trẻ em vẫn hạnh phúc sống với người mẹ đối chọi thân.


*

Những đứa trẻ em chỉ trở nên xấu số khi cuộc hôn nhân gia đình của phụ huynh chúng bất hạnh, khi người phụ vương bạo hành chị em chúng, lúc người bà bầu sống trong ngập tràn khổ sở mà ko ly hôn, cần sử dụng chúng như cái cớ nhằm không ly hôn.

Bất hạnh hơn hết là phần nhiều đứa trẻ đề xuất trở thành nàn nhân của mồm lưỡi fan đời về người phụ vương ngoại tình bị quăng ảnh lên mạng, về người bà mẹ đi tấn công ghen bị quay đoạn phim phát tán.

Ai cũng nói “Chuyện bạn lớn đâu tương quan gì đến trẻ con!” nhưng mà quên rằng bầy trẻ cũng đều có tai, tất cả mắt, gồm trái tim biết vụn vỡ, xấu hổ cùng đau khổ. Không tồn tại ai bảo vệ những đứa trẻ như thế.

Xem thêm: Ai Dám Hát Trường Giang 2014

Mẹ, người phụ nữ đang đau đớn kia, liệu còn trung ương trí làm sao để bảo vệ con khi chính tôi cũng đang tổn thương. Cha, người lũ ông vốn được xem là người bảo vệ gia đình, lúc ấy ở đâu? vì sao hôn nhân là của phụ huynh mà kẻ dìm lãnh hậu quả lại là gần như đứa con?

Ngay cả những bít tất tay của làng hội dành cho tất cả những người chồng phụ bạc cũng vậy, cho dù nhắm vào người bầy ông nhưng nửa đường kính sát mến vẫn quét tới những đứa bé bởi bọn chúng là bé của người lũ ông đó.

Tôi đã chứng kiến rất nhiều đứa trẻ biến chuyển nạn nhân như thế - nạn nhân gián tiếp nhưng tổn thương trực tiếp - khi trên mạng, bao hàm người phản hồi rằng “chỉ thương đông đảo đứa con” nhưng vẫn đóng góp phần vào cơn lũ share chuyện công ty người. Từng lượt chia sẻ là một hạt mưa tạo ra cơn lũ.

Từ khi nào chuyện nhà tín đồ thành chuyện nhằm mình “hóng drama”, bàn luận, thể hiện? Bao người tò mò và hiếu kỳ với từng bình luận, hiếu động tìm cho được trang cá nhân của những người liên quan.

Cứ như thể bên trên mạng luôn có cả triệu người không làm gì ngoài… ngóng chuyện bóc phốt. Phải chẳng trách, mọi đứa trẻ bất hạnh cứ ngày một đông thêm dù cuộc sống ngày càng văn minh, ta vẫn ra rả kêu gọi đảm bảo những đứa trẻ con trên mạng.

Tôi đâu bao gồm quyền gì để trách đều người thong thả nhân danh đạo đức xã hội để đăng bài lên án phần nhiều kẻ sản phẩm công nghệ ba, các ai nước ngoài tình. Chỉ cần tôi không biết làm sao để ngăn ảnh hưởng tiêu cực đến những đứa trẻ con chỉ vì phụ vương chúng có lỗi với mẹ chúng.

Giá mà phần nhiều người lũ ông biết nghĩ về đến bé mình trước lúc làm điều gì đó xấu xí. Giá mà đàn bà quyết định buông tay mau chóng người đàn ông không còn thuộc về gia đình, ko còn đem đến hạnh phúc cho con cái của họ.

Giá mà họ nhìn bè phái trẻ mà sống, nhìn anh em trẻ mỗi lúc quyết định click chuột để share hay đăng một chiếc bình luận. Giá bán mà…

Lũ trẻ xứng đáng được hưởng trọn hạnh phúc, vì chưng chúng không phải là hầu hết đứa trẻ vô ý hiện ra mà kính chào đời bởi thiết tha của phụ thân mẹ, bởi sự ước ao đợi và bởi biết bao yêu thương. Cách chúng ta đối xử cùng với cuộc hôn nhân của mình là cách họ lựa chọn đối xử với chính con cháu chúng ta. Dừng lại một chút được không? Nhìn nhỏ mà sống được không?

Mỗi câu chuyện đau thương không tính kia có lúc nào trở thành bài học kinh nghiệm lớn cho mỗi người thay vị coi kia như chuyện nhằm buôn tìm lượt thích, kiếm lượt phân chia sẻ… giỏi chỉ dễ dàng là thanh nhàn quá, cần bàn tán để không… lạc hậu?