Thấm thoắt rồi tháng 8 cũng rời đi và có theo cái hương vị ngập hoàn thành của huyết giao mùa chớm thu – cuối hạ! nạm vào đó, mon 9 tự tôn ghé về và mang đa số theo loại nắng xoàn hoe, có theo những tuyến phố mênh có và ngập tràn thi vị của không ít nàng thu vào truyền thuyết. Không gian của mon 9 không nhuốm đầy sầu muộn như mon 10, không xác xơ, không hoang toàn như thế. Đó là vẻ đẹp mắt của của sự việc bình lặng, an yên, của những thứ nhỏ bé nhưng tinh tế, của không ít âm thanh dịu dàng mà sâu lắng, của rất nhiều mùi hương thơm thoảng qua mà lại ngào ngạt, để lại dấu ấn tới ngàn đời!

Chiều nay – một chiều tháng 9 vừa va chân lên thềm phố, hẳn là cũng có nhiều người có muốn chìm vào một vài đoạn tản văn, một vài hình ảnh đẹp cũng giống như một vài cái stt trọng tâm trạng về tháng 9 buộc phải không? Hôm nay, sau hồ hết áng thơ tình mon 9 rất lôi cuốn và lãng mạn đã gửi cho tới mọi fan trước đó. Mời các bạn cùng liếc qua và thưởng thức những đoạn tản văn, những dòng stt tháng 9 rất lôi cuốn cùng phần đa hình hình ảnh tuyệt đẹp dành riêng cho tháng 9 sau đây. Mong muốn rằng chúng ta cũng đã thích hầu hết dòng status tháng 9 và hình ảnh chữ tháng 9 đầy trung khu trạng này. Chúc chúng ta có đa số phút giây thật tuyệt mặt những dòng cảm xúc tháng 9 cùng hầu như câu nói hay về tháng 9!







*

» Stt tháng 9 vào tản văn “Tháng 9! phần nhiều Bóng Người lang thang Cô Quạnh” – Huỳnh Minh Nhật

Tháng chín đến, xoàn phai trong gió. Những tuyến phố đứng ngóng đợi nhau, phần lớn bóng người long dong cô quạnh…

Có lẽ sinh sống ngoài khu vực miền bắc thu bắt đầu rõ màu, đậm vị. Còn chỗ đây, miền Trung, chốn núm đô, mon chín ghé thăm âu cũng là vài hương thơm hoa sữa lạc đường. Ấy cố mà bạn ta cũng bi thương nhiều lắm, tín đồ ta nghe nhạc mùa thu, người ta viết về ngày thu còn óc nề rộng mớ xác lá dạt bên rìa đường mỗi chiều rơi sinh sống phương trời nào đó.

Bạn đang xem: Những câu nói hay về tháng 9

Tháng chín đến, thúc giục trống trường. Khi xa rời một thuở học trò người ta mới ban đầu vội rubi nhớ lại, thay là hóa ra hoa phượng chẳng phải đẹp mấy. Mùa phượng cười cũng là mùa phượng khóc, khóc do chia ly, khóc vì xa nhau… mỗi một khi tháng chín quay trở lại gợi lưu giữ một thuở thơ ngây áo trắng, có fan cười, người khóc, fan bâng khuâng với có người thì đang lãng quên. Tháng chín đẹp nhất thì rất đẹp thật, nhưng ngoài ra chẳng bao gồm gì vui. Mon chín là một trong những khoảng trời bát ngát của ký ức ngày xưa hãy còn đọng lại, ấp ôm nỗi bi đát gửi vào hương thu sầu muộn…

Tháng chín đến, xoàn phai vào gió. Bởi nơi ta ở cây lá vẫn một màu sắc xanh, xanh đến rợn fan nhưng lòng bạn thì lại mong ao mùa thu ghé lại. Bởi tất cả một loại heo may siêng mang đến lạ lùng, cứ mỗi chiều lại chở bóng hình người xưa trở về phố cũ. Vị trí đây, mặt ánh hoàng hôn đang thẫm color này, ta đang mong chờ đôi mắt thu mưa trở về ngõ ấy, che đầy biết bao khoảng trống thênh thang. Nhưng không, thu vị trí đây vẫn luôn là mộng tưởng, phương trời làm sao xa, xa lắm, khu vực ấy mới tất cả mùa thu…

Tháng chín đến, những tuyến đường đứng ngóng đợi nhau. Những con đường xa nhau dẫu biết muôn đời ko hề gặp gỡ, tuy nhiên biết sao đây. Trong trái tim phố giờ đang nuôi nấng song tim lâu dài thuộc về, các tháng năm chẳng thể nhạt nhòa, in in sâu trong tiềm thức. Tín đồ vô tình quên nỗi ghi nhớ nhau thân đời vồn vã, nhằm những tuyến đường vốn dĩ không biết yêu thương, chả biết yêu đương cũng yêu cầu động lòng. Những tuyến phố khát khao mùa thu đến mức đảo điên, cây niềm hạnh phúc vì xác xơ, lá mừng vui do được chết. Dẫu vậy thu đâu? Xanh của cỏ cây, xanh của thai trời, còn dòng sắc quà thu ngoài ra chỉ bao hàm sợi nắng nóng yếu mềm với lại.

Tháng chín đến, những bóng người lang thang cô quạnh. Trên ngõ hẻm giữa hai hàng nhà lãnh đạm trơ trọi, bao gồm bước bi lụy đạp bên trên xác lá, ngân nga khúc hát mùa thu. Bao gồm bóng bạn in bên trên tường trắng, gập gãy thành đôi nhả khói thuốc buồn, nhìn như họ muốn uống cả cái tình trăng sẽ treo vị trí đầu phố. Nhìn như họ có nhu cầu nuốt cả cuộc phân ly vào lại cõi lòng. Than ôi! mon chín…

Và và đúng là tháng chín địa điểm đây thu không đá quý lá, cầm cố nhưng trong khi trong thẳm sâu của không ít mảnh hồn lạc lõng, thu đối kháng thuần là một khoảng trời lưu giữ cánh thiên di. Với những người dân mang các tâm trạng mà nói, thu thật giản đơn, thu chỉ là một mớ bùi nhùi, huyễn hoặc còn hỗ trợ họ đê mê mê trong những chiều tà trở gió…

Ta với người còn lại gì đâu, là một cái với tay cảm thấy không được dài để chạm đến các yêu thương thật sự. Năm tháng miệt mài trôi qua, dòng thời hạn không nỡ quên đi, vẫn thay khắc vào lòng nhau hầu như vết cứa vơi nhàng, êm dịu rồi vệt sâu tận đáy tâm hồn. Gồm lẽ, chỉ vài tháng chín nữa thôi…

Chỉ vài mon chín nữa thôi, rồi lúc thu lại ghé trên đây với một mon chín nhẹ vàng, rộn tiếng chim ca. Có một câu chuyện sẽ không khi nào còn ai nhắc tới, lúc ấy, mỗi người đều vẫn vui với cuộc sống thường ngày riêng mình. Người không thể nói cùng với ta người buồn, ta không thể ngồi nghe đều nỗi niềm tây chưa bao giờ kể… Rồi mai đây, với một bạn xa lạ, họ sẽ giữ lại được câu chuyện ấy như một bí mật về tình trăng mười tám, hoặc, hoàn toàn có thể họ vẫn kể cho nhau nghe như một chuyện tình vỡ lẽ lỡ trong thừa khứ không còn chút gì đọng lại trên môi.

Chỉ vài mon chín nữa thôi, rồi tháng chín của ngày mai rubi thu sẽ không còn phai tàn trong gió, những tuyến đường thôi ngóng hóng nhau, một trong những dãy nhà mặt bức vách white cô đơn, trơn trăng thôi còn hằn in dáng gầy hiu quạnh. Khi thu tràn ngập tận trong hồn thơ, nét bút, có bạn tưởng rằng thu là mãi mãi, rồi chúng ta cũng dìm ra, à rằng rồi cũng cho tới đông, rồi tới mùa xuân.

Chà! chắn chắn chỉ vài tháng chín nữa thôi!(Tản mạn: mon 9 – đều bóng tín đồ lang thang đơn chiếc – Huỳnh Minh Nhật)

Tháng chín làm sao em mang lại ngày mai?Mùa thu mới, bờ vai nóng ápTuổi 20 tròn song câu hátBụi tình đầu phai nhạt trên môi

Tháng chín như thế nào ở lại cùng tôi?Trong hầu hết chiều hoàng hôn gió vỡAi, ai đấy? Tôi không còn nhớ!Khoảng thu bi ai nghiêng dệt vầng mây

Tháng chín nào còn lại nơi đây?Giữa khoảng tầm “tôi”, song đầu tình áiTháng chín nào vẫn trôi xa ngáiTháng chín làm sao em đến ngày mai?(Tháng chín nào em đến? – Huỳnh Minh Nhật)

» Stt tháng 9 hay trong “Tháng 9 rồi, bản thân hò hẹn đi anh!” – Shi Shi

Tháng 9 rồi, sao mình không yêu nhau đi. Trời đã và đang qua hạ vào thu, trái tim ta cũng đã bớt chai sạn để có thể gạt loại bỏ đi những u uất vào hồn. Tháng 9 rồi, người ta đã bao gồm đôi gồm cặp với nhau để thuộc đón một cái Tết trung thu đầy ấm áp, người ta đã có thể nắm tay nhau hẹn ước trên đồng hoa dã quỳ có màu niềm tin tỏa nắng rực rỡ kia, nạm mà sao họ vẫn cứ mãi khép trái tim này lại, nhằm rồi bỗng dưng chốc đơn độc trong thứ tình yêu không tên này.

Người ta hay nói, một khi đi qua không ít tổn thương họ sẽ hổ ngươi yêu yêu quý thêm lần nữa, họ sẽ hổ thẹn va vấp thêm lần nữa. Điều đó muôn vạn lần vẫn đúng. Ấy vậy mà càng béo tuổi, càng đạt đến cái độ tuổi trưởng thành, tín đồ ta lại lao vào vào những điều lỗi vô nào đó, có thể là công danh sự nghiệp sự nghiệp, rất có thể là dịp đó ta đang quá chán nản với câu hỏi toàn trung tâm toàn ý vào khái niệm yêu đương.

Thế nhưng cô quạnh bao lâu bắt đầu là đủ, chôn giữ tổn thương đến khi nào mới hoàn toàn có thể nguôi ngoai. Thực tình mà nói, cảm giác êm ấm không ai rất có thể chối từ, được quan tiền tâm yêu thương không ai thiết yếu đổ ngã. Mặc dù vậy hai con tim chai sạn tìm kiếm thấy nhau, cứ cảm giác chông chênh đứng thân vách phòng của một máy quan hệ ko thể cụ thể thì họ định đã hoang phí thời gian thêm bao lâu nữa.

*

Tháng 9 rồi, sao mình ko yêu nhau đi. Loại thời điểm thích hợp để cả hai cố tay nhau giữa những ngày đông lạnh, cái thời điểm vạn vật độ ẩm ương như cần một điểm tựa nhằm sưởi nóng tâm hồn. Chúng ta đã mãi mong chờ vào những tháng ngày nhanh chóng trước, vậy vào thời gian hết sức im bình này sao lại vờ như mong muốn xuống nước xuôi tay?

Thế giới rộng 7 tỉ người, gặp gỡ được nhau đã là điều may mắn, cảm thích nhau lại là vấn đề kì diệu sống lương duyên. Nếu hoàn toàn có thể quan chổ chính giữa nhau nhiều hơn thế nữa một chút, nếu có thể trao nhau hầu như nhớ nhung vụn vặt từng ngày mà ko vướng bận thì hãy yêu thương. Bọn họ cần vững chắc, họ cần sự nghiệp nhưng liệu đồ vật đó rất có thể xây đắp vào một nhị hay bố ngày và lại nhẫn trọng điểm đánh thay đổi với cơ duyên?

Tháng 9 rồi, mình yêu nhau đi. Đã mang đến lúc ghi nhớ lắm phần đa yêu yêu đương vụn vặt, đã đến khi cần lắm một 1 bàn tay ấm vỗ về, đã đến khi cần một sự trách móc xuất xắc la mắng nghiêm nghị vày yêu thương. Cũng đã tới khi muốn tuyên bố với tất cả thế giới rằng tôi đã có thể yêu yêu đương thêm lần nữa, hạnh phúc và bình yên như đã có lần Thế nên, mình yêu nhau nhé. Anh!

» Stt tháng 9 vào “Chào em, cô gái của mon 9 nhẹ nhàng” – Gió Ấm

Chỉ là chút xao động gửi mùa, nắng và nóng thì giảm gắt cùng gió thì mát dịu hơn. Kính chào tháng chín nhằm tạm biệt dòng oi ả của ngày hè nơi sài thị, từ giã những trận mưa ào tới ko báo trước khi nắng đá quý ươm còn còn chưa kịp tắt, hay chỉ cần em còn mong chờ những gì khác nữa?

Ừ cũng như nhỉ, fan ta nói tháng chín là mùa yêu thương, mùa của êm ấm và đoàn tụ, mùa của ngày thu tựu trường, da diết vị mát lành. Những tuyến đường huyên náo người qua lại đã chất cất chút tàn dư của nắng và nóng nhè nhẹ, trải dọc cảm giác bình an lên tất cả mọi người.

Đã ban đầu vơi đi những cơn mưa rào thốt nhiên làm em ướt áo, đến em nhớ fan này thêm 1 chút, yêu thương thêm tín đồ kia một chút. Mon chín để em chững lại một nhịp, hít hà hương thơm trời đất mà lại xuýt xoa sao thời hạn trôi quá nhanh. Ké lại một quán cafe nơi góc phố, hóng cho trận mưa bất chợt ngang qua. Đưa tay phủi mọi giọt nước còn ứ đọng trên mái tóc, tay kia với menu call món khi hương cafe xay ngạt ngào lướt qua mũi, cảm hứng này, cũng khiến cho em thiệt khó điện thoại tư vấn tên…

*

Thả bạn ngồi trệt xuống một góc cửa hàng để dấn nhá hương thơm vị êm ấm quen nằm trong với cốc cà phê ngào ngạt một trong những người xa lạ, lim dim nhắm mắt để nghe hầu như tiếng đàn dương cầm đâu kia vọng lại từ loại loa của quán, khúc giao mùa còn đang ướt át vị luyến thương, cho em bi thương vì phần nhiều chuyện quá khứ đã xa tít tắp, cho em nhớ những người đã bước ra khỏi cuộc sống thường ngày của em, còn lại những khoảng trống vẫn hẫng một nhịp mỗi lúc tháng chín trở về. Để rồi bất chợt, lôi BBM ra chỉ để đăng vài loại tâm trạng: “Mây của trời, cứ để gió cuốn đi”… Em à, mon chín về rồi đấy!


Xin cho em đựng lên giọng hát trì trệ dần để xin chào tháng chín, chào những khoảng trống được bao phủ đầy, chào phần nhiều rung động quan yếu nói thành lời, chào phần lớn thứ tha, các cái ôm dành cho người trở về, chào một mùa yêu thương thương âm thầm rơi đầy… Một sài gòn thanh bình cho lạ, với phần nhiều cơn gió hát nhẹ nhàng của tháng chín yêu đương yêu…

» Stt tháng 9 trong “Tháng 9 qua rồi, em bao gồm lỡ hứa với yêu thương?” – Vô Danh

Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng bạn bao lưu giữ thương vụng về mà lại tha thiết, đổ vào đôi mắt ai cả trời chiều bình yên. Tháng Chín đi, đi rồi đó, hà thành chẳng còn khô nóng hao, em gồm lỡ hẹn với yêu thương thương?

Con phố chiều nay vơi tênh, chầm chậm rãi trôi như đang ân hận hả đi kiếm một chút nhớ. Gió vẫn khẽ chờn vờn bên gốc bàng bao phủ đầy lá rụng. Bất chợt lao xao gió hát khúc tình khúc chiều thu bâng khuâng gợi muôn vàn kỉ niệm. Nắng xen nghiêng đổ loang vào mắt bạn đang ngập ngừng, chầm chậm cách về phía cuối nhỏ hẻm nhỏ dại sâu hun hút. Trên vai mềm tự dưng ướt nhèm, cơn mưa chiều chớm thu cấp buông hững hờ, vứt lại sau sườn lưng những mảnh để ghép loang màu thời gian cho một điều sắp qua, chuẩn bị cũ, sắp xa…Tháng Chín sắp đến đi rồi, chóng vánh những yêu thương chưa kịp ngỏ, ai đó có bỏ lỡ những khoảnh khắc chưa kịp giữ, để rồi đột một ngày loay hoay mải miết đi tìm kiếm lại yêu thương xưa cũ thì lag mình phân biệt chẳng còn gì để tìm. Ngày thu ùa về mơn man theo điệu nhảy nhẹ nhàng, êm ái, lâng lâng của mon Chín như cô bé đôi mươi ngượng ngùng giấu niềm vui sau tà áo trắng trơn khôi ngày tựu trường.

Xem thêm: Sân Bay Singapore Terminal 4, Sân Bay Changi Terminal 4 Singapore 2019

Cơn mưa cấp vã một chiều thời điểm cuối tháng Chín dường như níu lòng tín đồ ở lại với thời gian, làm việc lại cùng với mùa thu hanh hao hao thêm chút nữa cơ mà rồi sự nhanh lẹ của tháng Mười đang lân cận chẳng thể giữ lại được mùa xưa cũ. Hốt nhiên thấy nhớ mọi sáng mon Chín miên man xoay xoay fan hứng đem giọt mưa vơi tinh khiết, vỗ vỗ vào trái tim yêu gần như rung hễ êm ái. Tháng Chín thật đẹp…

Có ai nép mình bên gốc phượng già lở tở lá vàng nhỏ bé xíu rơi nghiêng, chạnh lòng hy vọng ôm trọn cả khung trời tháng Chín vào lòng, ôm trọn tình yêu đầu bắt đầu chớm giữa giờ chiều gió hát. Một nụ cười xen nghiêng, nắng và nóng ùa sâu vào đôi mắt ngập tràn mùa thu. Mặt góc đường quen, dáng liêu xiêu lòng bé nhỏ của cô gánh hàng hoa vẫn chầm lừ đừ rảo bước như gánh đi hết gần như gì thuộc về tháng Chín, gánh đi yêu thương thương với gánh cả gần như vụng dại new yêu.

Ai kia vẫn nói rằng tháng Chín mùa yêu, mùa nhớ, mùa bàn tay khẽ đan chặt vào nhau, lắng nghe từng nhịp thở túc tắc và cảm thấy tình yêu thương thật dịu mát như mặt nước mùa thu. Cô gái bẽn lẽn quay khía cạnh đi, vương vãi một nụ cười hạnh phúc, nắng chiều đổ xuống mái tóc buông lâu năm trong gió vứt chàng trai đứng ngẩn ngơ một mình. Tình yêu đầu ngượng ngùng, giấu bít nhưng dường như trái tim cô bé đã hé lộ khi thu về.

Cuối tháng, mưa ào ào loáng qua, gồm chàng trai lao vội xuống đường hớt hải điện thoại tư vấn theo gánh hoa bùng cháy sắc màu, chọn cấp tốc một bó sen hồng cuối mùa… và rồi nắng và nóng rớt. Mon Chín sắp qua nhưng mùa thu còn ở lại, tình thân còn làm việc lại trong hai con mắt đong đầy dịu dàng đó.

Cô gái bé nhỏ tuổi giữa phố phường tấp nập, chũm chen chân len vào trong dòng người nhằm kịp lên chuyến xe cuối cùng, khi xe lăn bánh cô thấy cả quê nhà trong mắt nhuộm nhớ thương.

Tháng Chín và ngày thu quyện chặt vào nhau, êm ái mang lại lạ. Tình yêu sẽ gõ cửa ngõ từ thời gian nào không người nào hay, chỉ biết rằng trái tim mình tất cả thêm một điệu dancing mới, điệu khiêu vũ dưới mưa, xoay fan cảm nhận, khẽ va mắt nhau. Như vậy là tình yêu đã về. Những khoảnh khắc ấy, chỉ dừng lại một ít thôi, đủ nhằm cả hai cảm nhận và duy trì trọn. Để các lần nhớ lại còn thấy bối rối vì một miền ghi nhớ thương đã cũ và có từ lâu khi đành lòng nói lời chia tay với tháng Chín…

Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng bạn bao lưu giữ thương vụng về nhưng lại tha thiết, đổ vào đôi mắt ai cả trời chiều bình yên.

Tháng Chín đi, đi rồi đó, thành phố hà nội chẳng còn hanh hao hao, em bao gồm lỡ hứa hẹn với yêu thương thương?

» Stt tháng 9 trong “Thương một tháng Chín hao gầy” – Mộc Miên

Tháng 9 mùa thu, đột thấy lá vàng rơi, mưa về, lòng lại chùn xuống với phần lớn mớ xúc cảm dư thừa…

Có một mon 9 ta hát tình khúc thu buồn, ru mình lặng lẽ trong những xúc cảm ngọt ngào và lắng đọng sau những phần đường ta đã từng đi qua. Mùa thu ấy, ta biết mình nghịch vơi thân một chốn đông người, giữa một tín đồ quen ngẫu nhiên thành tín đồ lạ, giữa một phố không mùa dẫu lá xoàn đã va ngõ. Cùng ta biết, bản thân như một đứa con trẻ ngốc, nhặt nhạnh từng cái lá xoàn rơi cuối phố, từng miếng kí ức để cố kỉnh ghép lại cho tròn mùa. Nhưng mà thu, thì vẫn lạnh tanh cùng dửng dưng…

Có một tháng 9 đi qua khẽ khàng, ta không nạm tìm lại miền kí ức như thế nào nữa. Ta không cụ xòe ngón tay non nớt ngày ấy, hứng mang thu dịu dàng nữa. Ta nhằm mình an nhiên một trong những khoảnh tự khắc giao mùa. Ta đột nhận ra, sẽ thêm một mùa thu vàng rụng lá, ở nơi ấy “hoa sữa vẫn và ngọt ngào đầu phố tối đêm”. Ta không nỡ tiến công mất loại kí ức và lắng đọng nơi ấy, khi chạy qua những nhỏ đường lắng đọng hương hoa sữa, cái mùi nhẹ ngọt ấy khiến cho ta nhớ, ta quên, ta tấn công mất…lưng chừng!

Tháng 9 của người thành phố sài gòn là những cơn mưa dầm cuối từng buổi chiều, những tuyến phố lênh nhẵn nước, kẹt xe, tắc đường. Một chiều ta về nhà trong cái sự bực bội với cái cảm giác lần thứ nhất ta thấy ghét sài Gòn. Vậy cơ mà ta vẫn khuyên bạn, hãy yêu thành phố sài gòn từ phần đa điều dung dị nhất, nhìn sài gòn bao dung một chút ít thì ta vẫn an nhiên… Đến lúc một chú khuyên nhủ với ta rằng, hãy yêu thương một đại trượng phu trai sài Gòn, nhanh chóng ta vẫn thấy tp sài thành nhiều yêu thương thương bỏ ra lạ. Ta mới mỉm mỉm cười một mình!

Nhiều khi, tương tự như bây giờ, ta mong chạy về một nơi yên bình làm sao đó, gồm đủ yêu thương mang lại ta, đến một tình cảm vững bền. Giữa những mối quan hệ giới tính không tên, thân thiết, lạ lẫm, bắt đầu bắt đầu… thoải mái và tự nhiên ta không có gì hứng thú. Chắc gồm lẽ, vày ta hóng đợi, hay ta hi vọng nhiều chưa dừng lại ở đó ở một mối quan hệ nào đó…nên ta thường vỡ tan cấp tốc chóng. Nơi này có đủ bao dung mang đến ta, ai đó tất cả đủ bao dung mang lại ta… để ta vững tin đi tiếp đoạn đường phía trước không?

Tháng 9, trời mưa. Ngồi nghỉ ngơi một quán cafe nào đó cùng nhóm bạn, cười nói hồn nhiên như một đứa trẻ thơ. Là ta, vẫn yêu thương đời lắm đấy. Là ta, vẫn hồn nhiên lắm đấy. Là ta, vẫn thương người lắm đấy. Và, vẫn là một trong ta chờ phần đông yêu mến đong đầy…

Thương một tháng Chín trời đổ mưa từng chiều như trút không còn hỉ nộ ái ố xuống nhân gian. Thương một tháng Chín một mình với phần lớn yêu thương không vẹn tròn. Yêu mến một mon Chín bé hao khi lá rubi vừa trút bỏ xuống…

Dù sao cũng là một trong những tháng Chín các tiếng cười….

» Stt mon 9 vào “Cho tháng 9 đã từng đi qua…” – Bửu Thanh

Buổi sáng sài thành trời trong như nước đôi mắt của một cuộc tình đang vỡ. Những cụm mây trắng kinh ngạc soi bản thân trên nền xanh ngọc bích. Với nắng, vàng tươi như màu làm phản bội, nhức nhối!Phố mùa này hay khiến cho người ta bi đát nỗi ai oán vẩn vơ bởi những ngày vẫn cũ. Đó là ngày vây cánh học trò ríu rít áo quần trăng tinh với mọi người trong nhà tựu trường. Nhìn những khuôn mặt hồn nhiên ấy, fan người lại thèm thuồng trở về với thời hoa niên đuổi hoa bắt bướm. Thời chẳng nghĩ về suy, ngổn ngang nhiều bởi đồng tiền, bát gạo. Thời của rất nhiều mối tình trinh nguyên chớm nở, yêu – ghét – giận – hờn phần đông đẹp như đóa hồng chúm chím buổi ban mai…

Đó là những ước mơ cháy bỏng của loại tuổi chập chững lao vào đời, nhìn cuộc sống đời thường đẹp tươi với nhuốm màu lãng mạn. Ko kể kia, dù là bão giông, trong đôi mắt tuổi mười tám, đôi mươi ấy vẫn hừng hực lửa để tiếp chờ cùng với niềm tin thỉnh thoảng ngông cuồng, kiêu hãnh, rằng, mình vẫn vượt qua tất thảy!

Phố chẳng chóng vánh đưa ngày vào tối, cũng chẳng mảy may ngủ muộn lúc tối về. Nhẹ nhàng, lãng đãng cùng cứ cụ trôi. Chỉ bao gồm đêm, dường như khuya về xuất xắc tình từ bỏ cùng phần đa cơn gió lạnh. Chưa đến nỗi run vậy cập như cái lạnh phố núi, nhưng mà lại vừa đầy để mong muốn có người ngồi vùng sau xe. Không yêu cầu ôm chặt lắm đâu, chỉ cần lâu lâu ngoảnh lại, quan sát thấy niềm vui của một người và thi thoảng cả nhì ngân nga vu vơ vài ba câu hát không đầu ko cuối. Ừ thì, cũng muốn thêm nữa là cái hôn thanh thanh lên vai và câu nói quen thuộc của ngày xưa: “Mình đi thêm 1 vòng nữa anh nhé!”… Chỉ vậy thôi… mà đi bây giờ, xa lắm rồi…

Tháng 9, đã đi được qua!

Vài ba trận mưa bất bỗng nhiên hay ghé mang đến vào buổi trưa như trêu ngươi đông đảo kẻ mài mòn vòng 3 vị trí văn phòng máy lạnh. Cả đồng đội biếng nhác chẳng ao ước ra ngoài, lại hotline bánh mỳ hay con gà rán, rồi nhai trong sự mỏi mệt mỏi của cơ hàm, sự biểu tình vô vọng của dạ dày cùng khát khao hương vị bữa cơm bà bầu nấu của cơ mũi. Tuy thế rồi cũng xong, với đa số dân xa quê, chưa có gia đinh ở nhất thời trên mảnh đất nền khách lắm xô bồ và cạm mồi nhử này, bữa trưa, bữa sáng, hay thậm chí là là cả bữa chiều, cũng chỉ là ăn tạm. Ăn mang đến qua ngày, để rồi lại đợi ngày đi qua. Để mong đợi đến vài ba ngày ngắn ngủi được về với vòng tay gia đình, được cười, được nói giống như những đứa trẻ nhiều ngày được chạm mặt mẹ!

Con người, nhiều khi lạ lắm. Dốc hết sức lực và chổ chính giữa trí để chạy theo công việc, chi phí tài, danh vọng tuy thế rồi có những lúc chợt cay đắng nhận thấy mình cô đơn và cô độc giữa guồng tảo vô tận của cuộc sống. Hoặc cố gắng giấu đi nước đôi mắt vào trong, hoặc khẽ khàng quay mặt để gần như giọt mặn chát đó thi nhau trào thoát khỏi hốc mắt, một chút ít thôi, rồi lại ngước đầu lên, chú ý về vùng phía đằng trước mà bước tiếp. Bao gồm kẻ như ý vượt qua, lại sở hữu người rủi ro bị quăng quật lại. Nhưng lại rồi cũng nên sống, đề xuất vứt rất nhiều nỗi niềm vu vơ đi để mà tìm tìm ánh khía cạnh trời. Bởi, suy cho cùng, dịu dàng là không giữ mang lại riêng mình và cuộc đời cũng chẳng bao giờ là một màu sắc hồng như thuở cắp sách vẫn tuyệt hoang tưởng. Và, con người, vốn thế, vẫn hay nói ra phần đông lời cay độc chỉ để bịt đậy sự yếu ớt và vụn vỡ trong lòng mình. Nên, hãy cứ thương đi, đừng trách làm gì.

Tháng 9, đã đi qua!

Sài Gòn không có mùa thu đâu. Đừng mong đợi chút gió se lạnh với theo đa số cánh người thương công anh lãng đãng vào chiều vắng. Cũng đừng chờ bỏ ra một sớm mai cúc rubi bung cánh kế bên ban công. Và tối nữa, không thể đâu phần đa phút giây ngồi bên nhau nhìn dòng đường ân hận hả, rồi bất chợt em thì thầm thắc mắc quen thuộc: “mai này, mình cưới nhau được không anh?”.

Tháng 9 dù là mưa tốt nắng, bi thảm hay vui, mẫu đời vẫn tiếp tục trôi.

Và vừa rồi là phần lớn dòng status tháng 9, hình hình ảnh chữ tuyệt đẹp về mon 9, tản văn mon 9 cùng phần lớn câu nói siêu hay dành riêng cho tháng 9 mà lại tôi muốn gửi tới những bạn. Hi vọng rằng các bạn cũng đang thích và yêu mến những dòng stt mon 9 rất trọng điểm trạng cùng ngập tràn cảm hứng vừa rồi. Nếu tất cả hứng thú, mời các bạn xem qua chùm thơ tình mon 9 hay và những bài viết hay về mon 9 thường xuyên được cập nhật. Đừng quên liên tiếp ghé thăm blog để cập nhật nhanh những bài bác thơ tình, tản văn, status với cả hình hình ảnh nữa nhé, cảm ơn những bạn!